Cảm nghĩ học viên
| CẢM ƠN ĐÔI CÁNH |
|
Tôi đến với Hồn Việt vào một dịp tình cờ. Và cuộc sống của tôi đã thay đổi từ hai chữ tình cờ ấy - một sự đảo lộn "dữ dội mà dịu êm". Tôi rất ấn tượng với slogan "Vì tâm hồn Việt", với biểu tượng một ánh mắt trên logo của công ty.
Ánh mắt để thấu cảm, lắng nghe và chia sẻ. Cũng với ý nghĩa đó, tôi tin rằng Chị và những cộng sự sẽ đạt được những gì mình muốn với mục tiêu rất đẹp: Vì tâm hồn Việt. Bằng lòng tin ấy, tôi trở thành học viên đầu tiên của lớp PEB, cấp độ I, khóa I. Sau 22 buổi học, tôi có những kiến thức mới về tâm lý mà tôi yêu thích. Kiến thức ấy hỗ trợ rất lớn cho những trang bài mà tôi biên tập. Hơn thế, tôi nhận ra rằng, mọi sai lầm của mình đều bắt đầu bằng hai chữ: NHẬN THỨC. Tại sao tôi buồn? Vì tôi chưa nhìn thấy nỗi buồn của mình thật vô nghĩa, trong khi cuộc sống còn biết bao điều ý nghĩa. Tại sao tôi thất bại trong công việc? Vì tôi chưa nhận ra "làm việc là để hạnh phúc chứ không phải để khổ đau" (lời giảng của thầy Hiệp). 25 tuổi, tôi còn quá trẻ để tiếp nhận sự thay đổi có lợi cho mình, thay vì chịu đựng cho qua ngày tháng. Đến lúc tôi cần xác định mình làm việc vì điều gì. Tiền? Thế thì tiêu chuẩn lương cao đặt lên hàng đầu, mọi thứ khác không quan trọng, áp lực, giờ giấc cũng chấp nhận. Lòng đam mê? Vậy hãy làm việc hết lòng, ai nói gì không quan trọng. Tại sao trước đây tôi cho rằng cả thế giới quay lưng với mình? Vì tôi chưa thấy chính mình đang quay lưng với thế giới.Không ai bỏ tôi cả. Gia đình vẫn đây. Bạn bè vẫn đây. Đồng nghiệp vẫn đây. Một người quay lưng với ta đâu có nghĩa là tất cả mọi người quay lưng với ta. "Chỉ cần nhìn sự việc theo chiều hướng khác, bạn sẽ hành động theo cách khác và nhận một kết quả khác", đó là giá trị tâm lý tôi đã rút ra được trong khóa học. Hai tháng - thời gian vừa đủ cho một khóa học, vừa đủ để tôi rút tỉa được những giá trị tâm lý mà theo tôi để có được nó một cách tự thân, chắc tôi cần mất 30 năm nữa, nhưng với hai tháng, tôi đã thay đổi cảm nhận của những người xung quanh về mình. Tôi đã nói chuyện với sếp một cách tự tin hơn, điều mà trước đây tôi gặp khó khăn. Ngày trước, tôi thường khóc khi bị sếp và đồng nghiệp hiểu lầm. Giờ tôi đã biết chứng minh "Tôi là ai" một cách nhẹ nhàng mà thuyết phục. Bỗng nhiên mọi người không còn là các-đồng-nghiệp của tôi mà trở thành những-người-bạn-làm-chung-công-ty.Sự thay đổi từ trong nhận thức đã cho tôi một cái nhìn mới trong cách cư xử với mọi người. Tôi đã học thêm được một điều từ PEB: Nếu không thể trở thành người để người khác thích, ít nhất bạn phải trở thành người để người khác cần. Và cả câu "Dĩ bất biến, ứng vạn biến" trong bài giảng của thầy Công Vinh cũng mở ra cho tôi những sự lựa chọn tích cực hơn và thoáng hơn. Những giá trị có được sau khóa học đã khơi dậy trong tôi một nguồn sức mạnh mà bấy lâu tôi chưa khám phá: sức mạnh tinh thần, một sức mạnh nội tâm của chính bản thân mình. Tôi chưa thành đạt, nhưng tôi đã thành công bằng sự nhận thức mới của mình. Mọi sự thay đổi đều bắt đầu bằng những khó khăn, nhưng vô cùng xứng đáng. Tất nhiên cái đầu bướng bỉnh của tôi chưa thể thay đổi 180 độ ngay tức khắc, nhưng tôi đã học cách làm chủ cảm xúc của mình, làm chủ cuộc đời mình.Làm điều mình thích rất dễ. Làm điều mình muốn đôi khi cần có điều kiện thuận lợi, Nhưng khó hơn cả là làm được điều mình nên làm, trong khi tình cảm và lý trí "chiến đấu" quyết liệt với nhau. Chỉ có tia sáng của nhận thức mới giúp tôi khống chế được những suy nghĩ tiêu cực trong đầu mình. Hai tháng sau, tôi được thăng chức. Đó quả là một ngày kỷ niệm đáng nhớ trong đời. Chị là người đầu tiên tôi báo tin. "Tôi-mất-tất-cả," giờ trở thành "tôi-có-tất-cả": một công việc thú vị, đầy thử thách với thu nhập cao, một môi trường sống mới, những người bạn mới và một tình yêu mới.Tuyệt vời! Tôi đã trở lại là tôi, yêu cuộc đời bằng chính hơi thở của mình, nhìn thấy được những đổi thay xung quanh, nghe được mùi đất nồng khi cơn mưa đầu tiên về thành phố, cảm nhận được một bản nhạc và cười được những nụ cười rất tươi. Tôi đã giã từ những tháng ngày "không biết, không nghe, không thấy". Cuộc đời quả nhiên đã thay đổi khi nhận thức của tôi chịu mặc áo mới. Dẫu hành trình của tôi còn rất dài và chắc chắn sẽ còn những lúc vấp ngã "bươu đầu sứt trán", nhưng tôi biết mình sẽ luôn có trong tay những gì tốt đẹp nhất. Chị và Hồn Việt đã chắp cho tôi một đôi cánh để bay đến nơi mà tôi thích, tôi muốn, tôi cần, vấn đề là tôi ứng dụng và học cách bay như thế nào, đó là nổ lực tự thân chính tôi. Cảm ơn đôi cánh ấy! (Tháng 7-2007) Đường Thiên Khuê Art Finish tạp chí . |












































