|
Một cô gái trẻ nói với mẹ rằng cuộc sống thật khó khăn. Cô không biết sẽ tiếp tục như thế nào và muốn buông xuôi tất cả vì đã quá mệt mỏi khi mãi phải đấu tranh.
Bà mẹ sau khi nghe con gái nói liền đưa cô vào bếp. Bà đổ đầy nước vào ba chiếc bình và đặt chúng lên bếp. Chẳng mấy chốc, ba bình nước sôi. Trong chiếc bình đầu tiên, bà đặt những củ cà-rốt, chiếc bình thứ hai đặt những quả trứng và chiếc bình thứ ba đặt những hạt cà-phê nghiền. Sau đó bà tiếp tục nấu sôi ba chiếc bình và không nói một lời nào.Khoảng 20 phút sau, bà tắt lửa, vớt những củ cà-rốt ra và đặt chúng vào một chiếc bát. Tiếp đó, bà lấy những quả trứng ra, đặt vào mọt chiếc bát khác và cuối cùng là những hạt cà-phê. Quay sang con gái, bà hỏi:"Hãy nói cho mẹ biết, con nhìn thấy những gì?"."Thưa mẹ, cà-rốt, trứng và cà-phê. Nhưng điều đó có ý nghĩa gì?". Bà mẹ giải thích rằng mỗi thứ đều gặp điều kiện khó khăn như nhau, đó là nước sôi, nhưng mỗi thứ lại có phản ứng khác nhau. Cà-rốt khi chưa cho vào nước đun sôi thì cứng, rắn và dai. Tuy nhiên, sau khi nấu, nó mềm đi và trở nên yếu ớt.Quả trứng vốn rất dễ vỡ. Lớp vỏ ngoài mong manh của nó đã bảo vệ chất lỏng bên trong. Sau khi được cho vào trong nước sôi, phần bên trong quả trứng cứng lại.Những hạt cà-phê nghiền lại khác. Sau khi bị bỏ vào nước sôi, chúng đã biến đổi nước."Con là gì?" - bà mẹ hỏi con gái - "Khi một hoàn cảnh bất lợi gõ cửa nhà con, con sẽ phản ứng thế nào? Con là củ cà-rốt, quả trứng hay hạt cà-phê?". Người mẹ giải thích tỉ mỉ: "Nếu con là củ cà-rốt, con dường như rất mạnh mẽ nhưng khi bị đau và gặp hoàn cảnh bất lợi, con mềm yếu và mất đi sức mạnh. Nếu là một quả trứng, thoạt đầu con có một trái tim mềm yếu nhưng qua khó khăn lại trở nên cứng rắn. Hoặc có thể con giống hạt cà-phê. Cà-phê thật sự làm thay đổi nước nóng, chính là thay đổi hoàn cảnh mang đến nỗi đau. Khi được đun trongbình, cà-phê tỏa hương. Nếu con giống cà-phê, con sẽ sống tốt đẹp hơn và có thể thay đổi tình thế xung quanh con, khi mọi thứ đang trở nên tồi tệ nhất"."Trước những ngày tháng đen tối nhất và trước những thử thách cam go nhất, con sẽ nâng bản thân mình lên một tầm cao mới. Sau này, khi con gặp hoàn cảnh bất lợi, hãy nhớ tự hỏi mình: "Tôi sẽ là một củ cà-rốt, một quả trứng hay cà-phê?". May mắn thay, tôi chưa bao giờ thấy mình là một củ cà-rốt trong những khó khăn mà tôi đã đi qua, nhưng chính nhờ PEB 1, tôi thấy mình được như quả trứng.Bài học về nhận thức cùng những điều thú vị, bổ ích khác từ PEB 1 đã trở thành một vũ khí lợi hại để tôi giải thoát mình khỏi những suy nghĩ sai lệch về cuộc sống, về công việc, về những mối quan hệ quanh mìnhh và về chính bản thân mình. Tuy chỉ kéo dài 1 tháng nhưng những kiến thức về tâm lý trong giao tiếp có được từ PEB 2 đã giúp tôi có được những cuộc nói chuyện thẳng thắn và khá thành công với một số người mà trước đây tôi cảm thấy khó khăn khi tiếp xúc với họ, thậm chí hầu như không thể mở lời trước họ. Hành trình chiếm giữ lòng tin của sếp và những đồng nghiệp lớn hơn mình cả tuổi đời lẫn tuổi nghề khởi sắc hơn chính là nhờ rất nhiều ở những gì tôi rút tỉa từ PEB 2. Từng có ước muốn trở thành một chuyên viên tư vấn tâm lý và cũng vì những giá trị có được từ PEB 1, PEB 2, tôi đến với PEB 3 một cách rất tự nhiên.Điều thú vị nhất sau khi học xong PEB 3 là giờ đây tôi có thể lý giải đựoc nhiều điều trong cách sống, thái độ, lối cư xử của những người quanh mình. Tuy không có tham vọng được gọi là Chuyên gia tâm lý ở thời điểm này, nhưng tôi tự tin hơn khi tháo gỡ những gút mắc trong cuộc sống cho người thân, bạn thân và cho chính bản thân.
Từ việc lý giải được bản thân và mọi người, tôi bắt đầu thấy mình không chỉ là một quả trứng mà bắt đầu tiến đến đích cao hơn: cà-phê.Những kiến thức tâm lý mà tôi có được từ PEB không phải là một cây gậy để dò đường mà là một ngọn đèn để soi đường. Tuy cái biết của tôi về tâm lý - lúc này đây - chỉ là cái biết chồi non chứ chưa phải là cái biết đại thụ, nhưng nhờ những điều mình biết mà thấy mình khác hơn.Tôi sẽ nhớ lời của thầy Nguyễn Công Vinh, hệ thống lại những kiến thức tâm lý đã học, biến chúng thành "bí kíp" cho riêng mình. Chỉ cần thực hiện được 15% những gì đã tiếp thu là đã thành "cao thủ". Tôi cũng sẽ luôn nhắc nhớ mình từ lời giảng của thầy: Đỉnh cao của tâm lý chính là thói quen. Nhận thức chưa đủ, từ nhận thức dẫn đến hành vi cũng chưa đủ, phải biến hành vi đó thành thói quen.
Nếu sau này có cơ hội trở thành một nhà tư vấn, tôi chắc chắn sẽ không quên lời cô Nguyễn Thị Tâm: Trải lòng mình ra với người khác nhưng phải nhớ cuộn về.Tôi sẽ viết lại một trong những lời chia sẻ của cô Tố Nga và đặt trên bàn làm việc để nhắc nhớ mình: "Hành trình lớn nhất của đời người là học cách yêu thương". Tôi sẽ không thể nào quên những bài giảng sâu sắc, mềm mại của cô Mai, cô Phượng và những kinh nghiệm sống, làm việc quý báu học được từ thầy Thọ, thầy Trọng...Và sẽ rất nhớ lời của thầy Hiệp: "Tâm cần tĩnh". Chỉ cần tâm tĩnh, mọi việc sẽ ổn. Chỉ cần tâm tĩnh, tôi có thể thay đổi tình thế xung quanh, khi mọi việc trở nên tồi tệ nhất, như những hạt cà-phê vậy. Cảm ơn tất cả các thầy cô đã cho tôi cũng như các anh chị học viên khác những kiến thức quý báu ấy. Có nhiều điều, nếu để tự mình đúc kết, cò khi tôi cần mất nửa đời người. Nhưng giờ đây, ở ngưỡng một phần tư cuộc đời, tôi đã may mắn được lĩnh hội.Và tôi cũng muốn dành riêng một lời cảm ơn cho lớp PEB 3 của mình. Mỗi người đều đã cho tôi những kinh nghiệm đáng quý trong cuộc sống từ những mẩu chuyện chia sẻ chân tình. Chắc chắn tôi sẽ không quên bữa ăn tối đáng nhớ với những món ăn ngon không chỉ vì vị giác cho điểm mười mà còn vì điểm tối đa cho những giá trị tinh thần.
Có thể nói, thanh gươm tâm lý không phải là vũ khí duy nhất để tôi có được những thành công trong cuộc sống, công việc và trong các mối quan hệ, nhưng đó chính là vũ khí tối thượng. Giống như tôi, các anh chị học viên khác cũng đang có trong tay một thanh gươm lợi hại để chiến thắng trên nhiều lĩnh vực của cuộc sống, kể cả chiến thắng bản thân mình. Cuối cùng, tôi muốn dành một lời cảm ơn chân thành cho cô Nguyễn Thị Tâm - vị thuyền trưởng của con tàu mang tên Hồn Việt. Cảm ơn cô và các đồng sự của mình đã xây dựng nên một chương trình PEB rất thành công.Xin chúc con tàu Hồn Việt sẽ dong buồm tiến thẳng ra biển lớn để hoàn thành sứ mệnh cao quý của mình: sứ mệnh Vì tâm hồn Việt.Chúc các thầy cô và các anh chị học viên một năm mới với hạnh phúc đong đầy trên tay.
PHÙNG KHÔI VÂN HẠNH
Sài Gòn - tháng 12 năm 2007
|