| NGƯỜI YÊU HAY YÊU NGƯỜI? |
|
Trong rất nhiều năm chúng ta được giáo dục ở gia đình, trường học, đền thờ, sách đắc nhân tâm… cách ăn nói úng xử để mọi người yêu chúng ta–ăn nói cách này mới đúng lịch sự, sống cách này mới được người thường, cư xử thế này mới được người kính nể…
Ta bị nhồi sọ thường xuyên như thế, cho nên sau nhiều năm ta chỉ có một tư duy chính—sống thế nào cho người ta thương, người ta nể, người ta phục… Nhưng đó chính là vấn đề–ta dùng tất cả thời gian để cố làm cho thiên hạ yêu ta. Và ta thường xuyên stress cực kỳ vì chẳng thấy mấy ai thương ta cả. Mục đích “làm cho thiên hạ yêu ta” là mục đích rất vị kỷ. Người mà tối ngày lo làm cách nào cho thiên hạ yêu mình thì rất vị kỷ, kiêu căng, thiếu tự tin và, quan trọng hơn cả, chẳng đáng yêu một chút nào. Cho nên chúng ta phải tự bước ra khỏi con đường giáo dục truyền thống đầy thất bại và stress đó. Thay vì tối ngày tìm cách “làm cho thiên hạ yêu mình” thì hãy dùng thời giờ để tìm cách “làm cho mình yêu thiên hạ”. Khi nói chuyện với một người bạn, đừng tìm cách nói để bạn mình yêu mình. Hãy quan tâm và hỏi han về bạn, nhất là về các cái hay cái đẹp bạn có—giỏi anh văn, hát hay, chiếc áo đẹp–để ta có thể hiểu bạn ta hơn, nể bạn ta hơn, và yêu bạn hơn. Cách tư duy “hướng bạn” này làm cho chúng ta luôn hướng về việc tìm hiểu thêm các điều hay của bạn bè khi đàm thoại, làm bạn bè gần gũi ta hơn (vì thông thường ai cũng thích chia sẻ những cái hay cái tốt của mình với người khác), và ta yêu thích bạn bè hơn (vì ta biết về bạn hơn. Thường là điều gì ta biết càng nhiều, ta càng ưa thích). Một số các bạn viết thơ cho mình và xin tư vấn vì họ cảm thấy không ai yêu họ. Nhưng thường mình nhận ra ngay vấn đề của họ là quá quan tâm vào việc phải có người yêu họ, và chính quan tâm kiểu đó làm họ thành khó yêu. Chúng ta phải cởi bỏ giáo dục truyền thống lấy “cái tôi” làm trọng tâm của tư duy. Hãy dùng thời gian nói chuyện để hỏi han thêm về người đối diện, tìm thông tin về họ để có thể yêu họ nhiều hơn. Tức là đặt trọng tâm vào “người” và “yêu người”. Như vậy có lẽ là ta sẽ không còn thời giờ để quan tâm “sao không ai yêu tôi ?”, sẽ bớt stress về vấn đề đó, và có lẽ là tự nhiên mà ta có nhiều người thương. Bất chiến tự nhiên thành. Chúc các bạn một ngày nhiều yêu thương. Mến, Hoành © copyright 2011 |


by Trần Đình Hoành 







































