Tâm lý lứa tuổi
| VƯỜN YÊU CUỐI CHIỀU |
| Thứ năm, 23 Tháng 12 2010 09:38 |
|
Bác H. là một trong những Mạnh Thường Quân thường mang quà Giáng sinh phát cho thiếu nhi nên tôi mời bác dự tiệc đêm Giáng sinh. Dì Út và bác vô tình gặp nhau. Mối tình chôn chặt hơn nửa thế kỷ chợt bùng lên. Vợ bác mất đã hơn 10 năm, dì Út góa chồng 20 năm tròn, cả hai mừng mừng tủi tủi. Cuộc sống kinh tế dễ chịu, dù đã ngoài 70, hai người trông vẫn mạnh khỏe, tỉnh táo, nụ cười với những hàm răng giả vẫn sáng lóng lánh.
Như một định mệnh, chỉ vài tháng sau, bác H. đột quỵ rồi nằm luôn một chỗ. Các con bác tất bật công việc, phải thuê người chăm sóc bác. Bọn tôi cùng các con của dì Út đưa dì đến thăm bác. Thấy người giúp việc vùng vằng, lợi dụng lúc đầy đủ các con bác H. đòi thêm tiền công, dì buột miệng: "Để tôi sang đây chăm sóc cho ông, chị người làm đã muốn nghỉ thì cũng không nên níu kéo...". Vậy là dì cứ buồn, thẫn thờ, đôi lúc khóc thầm. Chúng tôi sợ dì... trầm cảm. Anh tôi nói: "Biết đâu chăm sóc bác H. là niềm vui, hạnh phúc của dì". Ở bên kia, bác H. cứ đòi dì sang, không thèm ăn uống... Từ lúc sang chăm sóc bác H., dì Út như khỏe hẳn. Ánh mắt long lanh của người... đang yêu. Nụ cười của bác H. rạng rỡ hơn bao giờ hết, bác ăn nhiều hơn, đã đi được những bước ngắn. Một chiều, chúng tôi sang thăm hai người, con cái bác H. cũng tề tựu đông đủ. Dì và bác chuyện trò vui vẻ, nhường nhau từng lời nói. Ánh mắt dì nhìn bác lúng liếng. Người ta nói thật đúng: "Tình yêu tuổi 80 cũng y như tuổi 18". Bác H. đưa bàn tay nhăn nheo nắm bàn tay dì, bóp mạnh rồi đưa lên ngực, chỗ trái tim bác đang đập. Bọn tôi nhìn nhau ứa nước mắt, chợt ganh tỵ: "Hai người này đang tung tăng trong vườn yêu, chẳng bận tâm hoàng hôn sắp lặn cuối chân trời...". Nguyễn Ngọc Hà |











































